Chí tôn phế hậu chương 74-p3

17 Jun

“Không quan hệ, nếu thật sự là như vậy, ta có thể đem nó thành đứa con thật sự của mình.”  Nàng không cần nhiều đứa con như vậy, nhưng mà  tình mẫu tử không cho phép nàng bỏ trách nhiệm với nó được, nó nhỏ bé như vậy, đáng thương như vậy thì nàng đã không nỡ bỏ, dù có là đúng hay sai, vì sao Hãn lại như muốn nàng thay đổi chủ ý.

“Hoàng tẩu, thứ lỗi cho ta nhắc cho người nhớ một điều, người đừng quên mình là Hoàng hậu Đại Cảnh, mà đứa nhỏ này là người Nguyệt quốc, trên người nó mang là máu của Nguyệt quốc nhân, thử hỏi nàng có cái gì tư cách gì để biến nó thành con của mình?” Tào Triệt liếc mắt nhìn Tào Hãn một cái, thẳng thắn nói ra suy  nghĩ trong lòng hắn không khách khí.

“Oa……” Tiểu Nồng Tình đột nhiên khóc lớn lên, cũng không biết là vì đói bụng ay là biết bản thân mình sắp bị vứt bỏ mà sợ hãi  nữa.

“Đừng khóc, đừng khóc, tiểu Nồng Tình ngoan, ta sẽ không bỏ con lại đâu!” Băng một bên trấn an khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng khóc lớn, một bên thì chờ mong quyết định cuối cùng của Hãn, không thất hắn phản ứng gì, trầm giọng nói:“Quả nhiên là huynh đệ, tâm ý tương thông, ăn ý phi thường, nếu như theo cách nói của các ngươi, ta là Hoàng hậu Đại cảnh mà ngay cả lưu giữ một đứa nhỏ mà cũng không được thì ta có tư cách gì làm Hoàng hậu!”

“Nàng nói gì vậy!” Tào Hãn cả kinh, chỉ vì một đứa nhỏ không rõ lại lịch mà nàng lại nói như vậy, đứa nhỏ này đối với nàng quan trọng thế sao?

“Nó chỉ là một đứa nhỏ….” Băng mềm nhẹ lau đi nước mắt trên mặt tiểu Nồng Tình, ôn nhu nhìn Hãn nói: “Hãn, nó so với hai đứa nhỏ của chúng ta chắc không cách nhau quá mấy ngày, mẹ của đứa nhỏ biết thiếp mới làm mẫu thân nên mới giao đứa nhỏ này cho thiếp. Thiếp từ khi sinh con không được nhìn thấy chúng dù chỉ một lần, đối với thiếp mà nói đã thống khổ bao nhiêu, Nhưng mẹ con họ mà nói, phải chia ly, giao con cho một người không quen biết thì nhất định nàng ấy thống khổ đến mức nào? Các người nói xem, thiếp sao có thể vứt bỏ đứa nhỏ này được? Thực xin lỗi, mặc kệ các người nói gì ta cũng không làm nổi, nếu các người còn bức ta thì….” Tay nàng chậm rãi chuẩn bị lấy từ trong ngực áo ra một cái túi gấm, trong đó chứa tinh nguyệt bài của minh chủ Minh Tinh lâu. Nếu  Hãn không chấp nhận tiểu Nồng Tình, nàng không còn cách nào khác ngoài cách giao tiểu Nồng Tình cho người của Minh Tinh lâu nuôi  dưỡng, để nó phải cố gắng mà sống vậy….

Tào Triệt biết nàng định làm gì đó dại dột liền nghĩ tìm cách ngăn nàng lại, nàng tốt nhất không nên cho Hoàng huynh biết được thân phận của nàng trong Minh Tinh lâu thì tốt hơn cả? Không được, thân phận lâu chủ của nàng không thể làm cho Hoàng huynh biết được.

Hắn giải nan bằng cách cười thoải mái, nói:“Mau đừng nói như vậy, chúng ta làm sao dám bức nàng kia chứ? Nói gì thì Nồng Tình còn nhỏ, chúng ta không nói thì nó làm sao biết được thân thế của nó, mang nó về không có trở ngại gì hết, đúng không?  Hoàng huynh.”

“ Uhm.” Nàng gật đầu lia lịa với vẻ vui mừng hớn hở, quên luôn đi điều mà nàng đang định làm! Họ nhận Nồng Tình, cho nó ở lại!

Nàng dần có ấn tượng tốt hơn về Tào Triệt sau lần này, tuy hắn ngoài miệng nói một khác, nhưng trong lòng luôn nghĩ cho bản thân nàng. Bề ngoài có vẻ ôn hoà của hắn kiến hắn có khả năng xoay chuyển mọi suy nghĩ của Hãn, Hãn thì không có cách nào khác chỉ có thể thoả mãn yêu cầu của hắn, thậm chí yêu cầu đó có chút phi lý….

Màn đêm buông xuống, bọn họ cuối cùng cũng đến thôn Dương gia, trong thôn này mọi người đều mang họ Dương, họ tìm mãi mới được một  nhà cho họ ở trọ một đêm, nhà này thực hiếu khách, mấy người chưa nói gì họ liền nhiệt tình mời vào trong nhà tiếp đón chu đáo.

Băng không màng tới việc bản thân đói bụng, lôi kéo ngay lão bà nhà này đi vào nấu một ít nước cơm để cho Tiểu Nồng Tình đang khóc vì đói bụng ăn.

Đứa nhỏ này từ lúc đi cùng họ đến giờ đều là do Tào Triệt ôm, không biết đứa nhỏ thế nào nhưng mà nó không thích nữ nhân ôm nó mà chỉ chịu cho nam nhân ôm mới không khóc! Chỉ đến khi đói mới khóc đòi ăn, cứ thế oa oa kiến cho ai  nghe cũng đau lòng!

“Đáng thương cho đứa nhỏ, ngay cả khóc cũng không còn sức, vừa hay trong thôn có nhà có con dâu mới sinh, sữa lại có nhiều, ta và ngươi mang nó đến đó xin sữa cho nó bú!” Lão bà bà hảo tâm đề nghị nói với Băng.

“Thật tốt quá!” Băng mừng rỡ, dỗ tiểu Nồng tình:“Đừng khóc, sắp có sữa ăn rồi!”

“Chị dâu , vẫn là ta cùng bà bà cùng đi thì hơn! Người  cùng ca ca đi cả một ngày trời cũng mệt lắm rồi, cứ đi nghỉ ngơi trước đi!”Tào Triệt ôn nhuận cười, hoàn toàn tiếp nhận chuyện Hãn là anh trai và nàng là chị dâu của hắn, làm lão bà bà trong nhà nhìn thấy rất cảm động.

“Còn tưởng rằng vì này chính là cha của đứa nhỏ chứ! Hoá ra là không phải!Được rồi, ta đây sẽ dẫn vì này đi đến nhà đó, Lão Tam, Lão Tam, con dẫn bọn họ đi vào tây phòng nghỉ ngơi, còn con dâu thì đi làm chút đồ ăn cho bọn họ, ta đưa hắn đi!”

“Cám ơn bà bà!” Băng cùng Tào Hãn cùng nói một lời.

“Cảm tạ cái gì, ra bên ngoài bươn trải không dễ dàng gì…”

“Nương (mẹ), tối rồi, người đi ra ngoài cũng nên cầm theo đèn lồng.” Lão Tam cẩn thận mang đèn lồng giao cho bà bà.

“Vẫn là con ta thận trọng hơn cả.” Lão bà bà cười tủm tỉm tiếp nhận đèn lồng, dẫn Tào Triệt đi ra khỏi nhà đến phía đông thôn.

Lão Tam đem Tào Hãn cùng Băng đến tâp phòng, đứng ở ngoài cửa, cười nói:“Hai vị cứ vào trong đó mà nghỉ ngơi, trên bà đã chuẩn bị sẵn trà nước nóng, một lát nữa sẽ có cơm ăn!”

“Thực phiền các vị!” Băng không biết làm thế nào để biểu đạt sự cảm tạ của mình với họ, người đơn thuần chất phác như họ thời hiện đại mà nói không còn tồn tại, người với người thì sự tin tưởng đã đến cự điểm, càng không nói chuyện vô duyên vô cớ cho ai đó ở trong nhà mình.

Tào Hãn cũng nói cảm tạ với Lão Tam, lão Tam hồn hậu cười rồi ngượng ngùng gãi đầu đi.

Trong phòng bài trí đơn giản lại sạch sẽ, Tào Hãn cùng Băng bốn mắt nhìn xung quanh, dưới ánh nến là hai khuôn mặt xấu xí cứ thế nhìn nhau kiến Băng thấy khó coi, Băng xích lại gần Hãn nói,“Thật không biết người nhà này lại đối sử với hau người xấu xí như chúng ta nhiệt tình đến mức vậy..”

“Có thể thấy được không phải ai trên đời đều có thể trông mặt mà bắt hình dong, sáng mai khi chúng ta đi thì hậu ta cho họ một chút tiền bạc mới được!” Tào Hãn đỡ Băng ngồi xuống, rót một ly trà nóng cho nàng, chính hắn cũng rót một ly và uống cạn, tuy biết bên trong là trà thô, không ngon nhưng mà uống vào thời điểm này lại thấy nó có vị thật ngon và thơm đến lạ lùng.

“Hãn, thiếp uống thuốc có phải là máu của hắn không?”

“Đúng như nàng nói, nhưng mà chỉ có máu của hắn mới có thể cứu được tính mạng nàng!”

Tuy rằng đã sớm có chuẩn bị tâm lý cho câu trả lời này nhưng mà nghĩ đến vẫn không khỏi cảm thấy sợ hãi.  Nàng uống nhiều máu như thế không khỏi thấy sợ, huống chi Cẩn Vương có kịch độc trong máu, nếu mà người thường uống vào nhất định  đã chết, nhưng nàng không sao chứng tỏ máu nàng cũng có độc, chả nhẽ đây chính là truyền thuyết lấy độc trị độc?

Bản thân càng nghĩ càng thấy kinh hãu, năm đó nếu không phải Thái hậu không cướp con của Hoa thái phi, Hoa thái phi cũng không vì thế mà phát điên trút hết mọi hận thù lên đầu nàng, thông đồng với An Tiểu Viện hạ độc kiến nàng sau khi sinh con băng huyết mà chết… Nếu Thái hậu không hạ độc Cẩn Vương kiến hắn từ một đứa nhỏ thuần lương trăm phương ngàn kế trả thù, huỷ diệt tất  cả thì sự tình đâu có đến mức này…

Vì sai lầm của người trước mà giờ thế hệ sau mới lâm vào cảnh bi đát đến vậy. Nàng cũng không vì thế mà phải sống dựa vào máu Cẩn Vương… Thái hậu chính là kẻ đầu sỏ gây ra tất cả sự kiện này, nhưng mà giờ nói ai là kẻ chủ mưu cũng đã muộn, huynh đệ bọn họ có chung một nhận thức hay không sau này mới là điểm mấu chốt.

Băng trầm mặc làm cho Tào Hãn cảm thấy bất an, từ đường đi đến giờ, nàng và Triệt ở chung có gì đó thân cận không…

“Chàng không nên tới……” Băng kéo Tào Hãn khẩn trương ngồi xuống, hắn vì nàng mà bỏ lại quốc gia đại sự chạy đến tận đây.

Nàng xoa lên khuôn mặt ngăm đen của hắn như muốn từ đó cảm nhận hơi ấm quen thuộc, ánh mắt của hắn luôn sâu như vậy, kiên định như vậy nhưng vẫn kiến nàng không khỏi bị thu hút.

“Biết nàng gặp nạn, ta có thể không đến được sao?” Nhẹ nàng ôm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng đang sờ trên mặt mình, ôm nàng vào lòng, hưởng thụ mùi thơm trên cơ thể nàng không bao giờ muốn buông tay.

Sự ấm áp của hắn nan sang cơ thể nàng! Vùi đầu sâu vào lòng hắn, cảm nhận mùi hương quen thuộc của hắn nói: “Hãn, thiếp thích mùi hương trên người chàng…”Nàng và hắn cùng nghe hơi thở của nhau, cùng cảm nhận sự ấm áp của nhau. Băng bỗng nhiên nhớ ra điều gì sực hỏi:“Bọn nhỏ còn nhỏ như vậy, chàng sao có thể bỏ lại chúng kia chứ?” Oán trách cũng là một sự ngọt ngào đối với họ, hắn một mình đi đến Nguyệt Quốc đã chứng tỏ cho nàng thấy địa vị của nàng trong lòng hắn quan trọng thế nào!

“Có Cẩm Hồng cùng Linh Nhi chiếu cố chúng nó, nàng không cần lo lắng.” Tào Hãn cẩn thân ôm chặt thêm thân thể mền mại trong lòng hắn. Định nâng đầu nàng lên nhìn mặt nàng như bị nàng tránh né.

Băng biết giao bọn nhỏ cho Cẩm Hồng và Linh Nhi  nàng có thể yên tâm, các nàng nhất định sẽ thay nàng chiếu cố chúng thật tốt.

“Làm sao vậy? Để cho ta nhìn mặt nàng xem nào?” Nàng vì sao phải trốn tránh không cho hắn xem.

“Có cái gì mà đẹp, xấu đến chết đi được!” Trên mặt thì to như hai cái bánh bao, đã vậy còn nhiều tàn nhan, hắn muốn xem làm gì?

“Đừng nhìn, chúng ta cứ thế này mà nói chuyện không tốt sao?”

Biết tâm tư trong lòng của nàng , Tào Hãn cười khẽ nhẹ vỗ về  nàng nói:“Được rồi, thời gian này nàng có khoẻ không?”

“Tốt lắm, Cẩn vương chiếu cố thiếp rất tốt. Kỳ thật hắn  cũng có nỗi khổ của hắn, chàng có biết không năm đó Thái Hậu..”

“Ta đều đã biết.” Tào Hãn không muốn sự việc năm đó dây dưa thêm đến nàng, nàng vừa định nói hắn đã chặn lại, chuyển sang chuyện khác: “Băng, thừa dịp hiện tại không người, không muốn cùng ta  nói chuyện của nàng sao?”

Đối với hắn mà nói thì hắn vẫn luôn mong nàng tự mình nói với hắn sự thực này hơn cả.

“Hãn, chàng có tin trên đời này người có linh hồn không?” Hãn nếu không tin linh hồn tồn tại thì nàng sẽ rất khó giải thích tất cả với hắn.

“Người đương nhiên là có hồn, không có hồn phách, chẳng phải thành cái xác không hồn sao?” Người không có hồn phách há có thể sống ở thế gian này sao, nàng như thế nào hỏi một câu hỏi ngốc nghếch đến vậy?

“Tốt lắm, thiếp nói cho chàng biết, thiếp đến từ một thế giới khác, chỉ có linh hồn thiếp xuyên qua đay, bám vào cơ thể Nhược Nghiên, sau đó gặp chàng…” Băng chậm rãi nói vắn tắt về việc vì sao nàng đến đây, nhưng mà không có nhắc đến Diễm, cũng không nói nguyên nhân mình vì chết mà xuyên đến đây. Nàng cảm thấy nếu nói hết cho hắn thì tương lai của nàng và Hãn nhất định sẽ bị bịt kín lại, không còn được như hiện tại, tốt nhất là không nói, cứ lừa gạt chính mình là hơn cả…

“Đúng là một nhân duyên, vậy trước kia nàng…”

“Đừng hỏi nữa, Hãn, đừng hỏi nữa được không?” Nàng thật sự không muốn đem quá khứ âm u của mình kể hết cho hắn nghe, đó là khoảng thời gian đen tối mà nàng không muốn chạm đến, đến khi nào nàng có đủ dũng khí đối mặt với nó rồi thì nàng sẽ nói cho Hãn biết tất cả…

“Được, ta không hỏi, nàng không muốn nói ta sẽ không bức nàng……”

“Hãn, thiếp thay thế được Nhược Nghiên, chàng thật sự không ngại? Thiếp…..” Hắn  đối với nàng trước nay không thay đổi, nhưng mà trước đó hắn yêu Nhược Nghiên nhiều như vậy năm, hắn thật sự bỏ được sao? Khoảng ký ức của Hãn và Nhược Nghiên  từ thời còn ngây ngô nàng sao có thể thay thế vào đó được!

“Nàng ngốc! Cẩn thận nghe một chút, người trong lòng ta hiện tại là nàng, nàng không nghe được nó nói gì sao?” Nhược Nghiên chỉ là một hồi ức đẹp, một giấc mộng, mà mộng thì không thuộc sở hữu của hắn. Sự xuất hiện ngoài ý muốn của nàng nhưng lạ để lại trong lòng hắn bao ấn tượng, sự quật cường của nàng, sự mềm mại của nàng, sự quyến rũ của nàng, sự ương ngạnh của nàng, tất cả bất tri bất giác cứ thế in sâu vào trong lòng hắn, hoá giải hết thu hận trong hắn, biến hắn từ một người thô bạo hành một kẻ biết tha  thứ và yêu thương. Sao hắn có thể vì một giấc mộng mà vất bỏ đi sự chân thật trước mắt kia chứ?

Bùm bụp, bùm bụp, từng nhịp tim của hắn trầm ổn đập lên mạnh mẽ như hứu hẹn với nàng, cam đoan với hạnh phúc mà hắn mang lại cho nàng là chân thật.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: