Chí tôn phế hậu chương 72-p1

31 May

Hắn lúc đó thống khoái vô cùng, nhưng cũng là việc kiến hắn sau này hối hận vạn phần. Hắn như một mãnh hồ vồ mồi, cường bạo đem nàng về cung, mặc cho nàng kháng cự giãy dụa, hắn cũng không quan tâm. Hắn là đế vương tự nhiên cho mình cái quyền muốn nữ nhân nào thì nữ nhân đó phải phục tùng, dù nàng không tuân theo thì nhất định có ngày hắn sẽ chinh phục được nàng.

Nàng rất ít khi mở miệng nói chuyện, thân thế lại càng không chút manh mối,chỉ nói mình tên Băng, ngay cả họ là gì cũng không chịu nói. Hắn đã phái rất nhiều người đi thăm dò nhưng không thu được kết quả gì, nàng giống như một ngọn gió bí ẩn xuất hiện trong đời hắn vậy.

Hắn bỏ ngoài tai lời chê cười của triều thần, cố ý phong nàng làm phi, ban cho nàng cung điện hoa lệ nhất, cho nàng bao  trang sức quý giá, quần áo hảo hạng, vô số người hầu, thậm chí hận không thể đem hết thảy mọi thứ tốt nhất trên đời đến trước mặt cho nàng chọn, chỉ cần đổi lấy một nụ cười trên môi nàng là đủ rồi. Nhưng nàng thuỷ chung lạnh lùng với hắn, kinh thường hắn…Hắn là đế vương mà nàng còn kinh thường….

Nhiều ngày tức giận tích luỹ đến cực điểm, rốt cục một đêm say rượu hắn chiếm đoạt nàng, cướp đi sự trinh trắng của nàng. Nhìn nang sau đó ảm đạm vô thần hắn đau lòng cực điểm, hối hận mình không bằng cầm thú. Nhưng mà tôn nghiêm của bậc đế vương kiến hắn không được yếu thế, vì thế luôn tìm cách tránh mặt nàng.

Nàng vì đau lòng cố ý tìm cái chết, nếu không phải có thị nữ phát hiện kịp thời thì hắn nhất định chỉ còn được thấy xác lạnh ngắt của nàng…..

“Tránh ra! Ta không nghĩ ngươi là kẻ cầm thú đến vậy! Ta hận ngươi! Ngươi huỷ đi sự trong sạch của ta, thấy ngươi là ta thấy ta dơ bẩn đến mức nào!” Nàng vừa tỉnh dậy liền không kiêng nể mắng nhiếc hắn, những lời như con dao đâm sâu vào tim hắn, nàng hận hắn thế sao?

Sau khi nàng tự sát, hắn liền sai nhiều thái giám và cung nữ giám sát nàng ngày đêm. Nàng đối với hắn oán hận, tức giận, nhiếc mắng thì hắn càng tiếp tục giống cầm thú tàn bạo với nàng. Ngay cả một nữ nhân mà hắn không chinh phục được thì sao có thể chinh phục thiên hạ? Hắn đơn giản nghĩ nàng nhất định sẽ dần học được cách thuần phục hắn, nhưng mà hắn lại sai nữ, sự tàn bạo của hắn không giã tan được lớp băng trong lòng nàng!

Nàng không hề khóc kêu, không hề tức giận, nhiếc mắng, nhưng mà lại giống như một khúc gỗ mặc hắn muốn làm gì thì làm, con ngươi của nàng luôn trong suốt ảm đạm. Dần dần nàng không còn trống đối hắn, kiến hắn tưởng nàng đã hoàn toàn phục tùng, chậm rãi lơi lỏng phòng bị với nàng, nhưng mà suýt nữa lại phải hối hận cả đời.

Vào một đêm mùa xuân tối đen, nàng thả người từ trên đài cao nhảy xuống, rơi vào một hồ nước đầy băng tuyết trên mặt, tâm của hắn bắt đầu hiểu và trùng xuống, tự hỏi, đối mặt với hồ nước lạnh thấu xương như thế, nàng lấy đâu ra dũng khí mà nhảy xuống?

Khi cứu được nàng lên thì nàng đã hôn mê bất tỉnh, tiếp theo đó mấy ngày không hề có dấu hiệu tỉnh lại, ngay cả y tiên Điệp cốc cũng không biết xoay sở thế nào. Hắn mang theo thất vọng chán trường xông ra trận mạc, chỉ có ở đó hắn mới hao tổn tâm cơ mà không nghĩ đến nàng, chỉ có một tâm niệm duy nhất là dành được thiên hạ là mục tiêu.

Hắn buồn khổ thông qua giết chóc để hoá giải bi thống trong lòng mình, muốn quên đi nữ nhân một thời kiến hắn dành hết tâm trí, bỏ cả triều chính, lấy lại hung trí thời nào!

Cảnh Quốc lâm trận đổi tướng, là một cơ hội tuyệt hảo cho hắn trong vòng nửa tháng ngắn ngủi dẹp tan ba thành trì, đánh ngày đánh đêm thu được bao thắng lợi mà hắn không thấy vui sướng, ngược lại luôn nghĩ về dung nhan tái nhợt tiều tuỵ của nàng? Nàng hận hắn như vậy cho nên nàng mới chọn cách ngủ say, có lẽ chính là nàng nguyện không bao  giờ tỉnh lại nhìn hắn đi?

Không lâu sau từ trong cung truyền tin nàng đã tỉnh lại, điều này kiến cho tâm hắn như trúng tên, không để ý khí thế quân đội đang hừng hực lui quân trở về ngay lập tức.

Nàng thay đổi, dung nhan kiều diễm vẫn như xưa, nhưng mà ánh mắt không có ảm đạm như trước mà có hồn hơn, tuy rằng sức khoẻ suy yếu nhưng mà không còn chết lặng và lạnh như băng nữa.

Khi hắn gọi nàng là Băng, trong mắt nàng hình như xoẹt qua cảm xúc không thể lý giải thành lời, sau đó nàng nở nụ cười, lần đầu tiên nàng cười với hắn….

Hắn cả đời cũng quên không được nụ cười khi ấy, chính là khoé môi hơi cong lên, không xinh đẹp, cũng không quyến rũ, nhưng cũng đủ kiến hắn mừng rỡ như điên!

Bất ngờ còn ở phía sau, nàng hình như đã quên hết chuyện quá khứ, hay là không muốn nhắc lại, bắt đầu tỏ ra vẻ phong tình độc hữu, nhất là khi nàng nhăn mày hay cười đều kiến hắn động tâm. Hắn đương nhiên không phải kẻ ngốc nhắc lại chuyện trước kia, chỉ cần nàng bên hắn thì hắn không cho phép bất kỳ kẻ nào nhắc lại chuyện cũ.

Chiến sự sau đó chuyển sang thua dần, ba thành trì dần bị Cảnh Quốc lấy lại, tiền khai chiến không đủ, hơn nữa thời tiết ngày một lạnh giá, tuyết phủ dày hơn những năm trước lên hắn chỉ còn cách ra lệnh lui binh….

———

Băng hình như ý thức được lời nói của hình, mắt dần chuyển sang ướt lệ nói: “Tỷ tỷ, ta là Nghiên nhi nha! Tỷ không nhận ra ta sao? Người chính là tỷ tỷ của ta, sao lại làm bộ không nhận ra Nghiên Nhi? Tỷ tỷ, cha đã chết, hoàng cô cô cũng đã chết, trên đời này ta chỉ còn người thân duy nhất là tỷ tỷ mà thôi….”

“Nghiên nhi, Hoàng Thượng nói không phải, nàng đừng nên nói nữa…” Tào Triệt thấy Băng hình như đang có diễn kịch, càng lúc càng giống thật, hắn thật sự không nhận ra nếu nàng không nháy mắt với hắn. Mục tiêu hiện tại của họ chính là chạy thooát khỏi hoàng cung này, vạch trần Tề Nhược Kinh không có lợi ích gì, chỉ cần làm Vô Hạo không sinh lòng nghi ngờ là tốt rồi.

“Nhưng mà……”

“Ngươi nhất định nhận sai người, ta là người Nguyệt quốc, là phi tử Hoàng Thượng, không có khả năng là tỷ tỷ của ngươi.” Thủy nói xong đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt Băng ôn nhu an ủi:“Ngươi đừng khổ sở, ta mặc dù không phải tỷ tỷ của ngươi, nhưng ta tin tưởng ngươi nhất định sẽ tìm được tỷ tỷ ngươi, chúc tỷ muội các ngươi sớm một ngày đoàn tụ.”

Băng mờ mịt. Đây là Thủy sao? Trong trí nhớ của nàng Thủy tuyệt đối không làm nhiều chuyện như vậy đối với kẻ khác…

“Băng nhi, đêm đã khuya, nàng mau trở về nghỉ ngơi đi!” Vô Hạo trên mặt có chút suy nghĩ sâu xa ngưng trọng.

“Vâng.” Nàng nhợt nhạt cười, đối với mọi người thi lễ rồi nhanh nhẹn rời đi.

“Hoàng Thượng, Nghiên nhi thân mình vừa mới khoẻ, chúng ta cũng cáo lui.” Tào Triệt lạnh lùng nhìn mắt vào mắt Úy Phong Kì, hắn đối Nghiên nhi nhất định là có ý đồ đen tối. Lần này hắn đến Nguyệt quốc nhất định là có âm mưu khác, hơn một năm trước, hắn muốn lợi dụng Úy Phong Kì để kiềm chế hoàng huynh, sau đó hắn ta cùng hoàng huynh định minh ước, nay lại muốn cùng Vô Hạo mưu đồ bí mật điều bất lợi đối với Đại Cảnh,  người như vậy như thế nào có thể để hắn lại trên đời được?

“Không thể tưởng được Vương gia rộng lượng  chí lớn hơn người mà còn như vậy, trẫm lúc trước đúng là không nhìn ra rồi.” Úy Phong Kì trào phúng cười lạnh nói.

Tào Triệt không thèm để ý đến hắn, định cùng Băng rời đi nhưng mà nghe Vô Hạo nói đành dừng chân: “Chậm đã, là Phong Kì đệ nói lời này sai rồi, Cẩn Vương gia chí lớn hơn người, vì mỹ nhân mà tình nguyện bỏ cả vương vị, điều này người bình thường có thể làm được hay sao?”

Úy Phong Kì cười lạnh, Tào Triệt không nói.

Vô Hạo dừng một chút, lại nói tiếp:“Chính là Vương gia có từng nghĩ đến hay chưa, hoàng huynh của ngươi có thể buông tha dễ dàng như vậy cho các ngươi sao? Chỉ sợ là không thể đi!Ngươi muốn bảo hộ nàng, chỉ có một biện pháp duy nhất chính là làm cho giang sơn đổi chủ. Tào Hãn giết hại lão thần tất nhiên đã làm thần tử và con dân thất vọng, ngươi ở trong triều địa vị lại cao, nếu muốn tranh ngôi vị thì ngươi có khả năng nhất. Nếu ngươi đã kế vị, tự nhiên không ai có thể làm tổn thương đến nàng!”  Tào Hãn vẫn chưa hạ chỉ phế truất Cẩn vương vị, hoàng hậu ra khỏi cung việc này vẫn được che dấu cẩn mật, Cẩn Vương nhất định là đang lâm vào thế gian nan, hắn chỉ có thể suy đoán vài phần như vậy. Đại chiến giữa Nguyệt Quốc và Cảnh quốc sắp xảy ra, nếu hắn có thể lợi dụng Cẩn Vương nhất định kế hoạch thống nhất thiên hạ sẽ dễ dàng thực hiện được.

Tào Triệt mặt trầm như nước, làm cho người ta nhìn không thấu trong lòng hắn suy nghĩ cái gì, trầm mặc sau một lúc lâu mới mở miệng nói:“Lời nói của Hoàng Thượng ta nhất định sẽ suy nghĩ.” Trong lòng thì lại cười lạnh, bọn họ cho rằng hắn là kẻ yếu đuối thế sao? Hắn mặc dù rất hận Hoàng huynh, nhưng mà tuyệt đối không có chuyện phản bội quốc gia, bọn họ muốn mượn sức hắn là chứng tỏ bọn họ chột dạ không nắm trắc phần thắng trong tay….

“Triệt, ta thấy mệt.” Tính thời gian Tề Nhược Kinh rời đi đã được một lúc, ở lại đây thêm nữa e là lỡ mất đại sự.

“Hoàng Thượng, tối nay ta sẽ cẩn thận suy tính, ngày mai sẽ cho các người câu trả lời thuyết phục, chúng ta xin cáo từ.”

Vô Hạo gật đầu, giương giọng nói:“Người đâu, đưa phu thê Cẩn vương về Quỳnh lâu.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: