Chí tôn phế hậu chương 67-p4

15 May

“Người đâu! Linh Nhi, Cẩm Hồng…….ta sắp sinh!” Băng vô lực ngã trên giường, bị trong bụng từng hồi quặn thắt mãnh liệt gây đau đớn vô cùng kiến cho tân trí nàng khó chịu.

Trong Thanh Dương cung trên dưới rối loạn, Tào Hãn nhận được tin báo cấp tốc trở về, liền bị Lộ Tam đứng ngoài điện ngăn lại, ánh mắt lo sợ nhìn vào hoàng thượng sắc mặt khẩn trương cúi đầu khuyên can:“Huyết phòng hoen ố, mời Hoàng Thượng ở ngoài điện chờ.”

“Cút ngay!” Tào Hãn một cước đá văng ra Lộ Tam, lại một cước nữa đá văng cả cửa điện ra lập tức nghe được tiếng kêu thất thanh từ trong tẩm điện truyền ra kiến hắn mất hết thần hồn.

“Lộ công công, ngươi không sao chứ!” An Tiểu Viện tiến lên nâng Lộ Tam ngã nhào dậy.

“Ôi! Tiểu Viện chủ tử, người đến thật đúng lúc.”

“Nương nương đối với ta rất tốt, ta vì nương nương là không ngại cả đêm đứng đây cầu cho người bình an!”An Tiểu Viện khuôn mặt thanh lệ nhỏ nhắn, nhưng mà ánh mắt không rõ đang tính toán cái gì.

Một bức mành che chia tẩm điện làm hai gian, năm ngự y đứng ở bên ngoài đang bàn tính cách nên kê đơn thế nào để hoàng hậu bình an sinh tiểu chủ tử. Từ gian bên trong một tiếng kêu thất thanh phát ra lộ vẻ vô cùng đau đớn.

“A! Hoàng Thượng……” Các ngự y thấy hoàng đế hoang mang rối loạn khẩn trương xông vào, nhất thời sửng sốt, Hoàng Thượng vạn kim sao có thể vào nơi hoen ố không may mắn này?

“Các ngươi không có nghe thấy hoàng hậu kêu đau sao? Sao còn không mau sử lý đi?”

“Vâng, chúng thần đang chờ người sắc thuốc, khi hoàng hậu nương nương uống vào nhất định sẽ thuận lợi sinh hạ hoàng tử.” Một ngự y đến nói trấn an đáp lời. Tâm nói là sinh đứa nhỏ không đau! Hoàng thượng vì hoàng hậu mà tâm loạn hết cả rồi….

“Hãn –” Băng nghe tiếng giọng nói quen thuộc vọng vào, nàng nắm lấy tay Cẩm Hồng thủ thỉ hỏi:“Là hoàng thượng tới sao? Ta hình như nghe thấy tiếng của Hoàng Thượng!”

Cẩm Hồng tuy là cung nữ già lâu năm trong cung, nhưng mà đối với việc đỡ đẻ bà không có kinh nghiệm, bà so với Băng còn lo lắng hơn gấp nhiều lần nên làm sao có thần trí mà nghe gian ngoài họ nói cái gì, nghĩ rằng Hoàng thượng sao có thể vào điện được, nên mới an ủi nói với Băng:“Nương nương, người chắc là nghe nhầm đấy ạ, Hoàng thượng ở ngoài điện chờ người mà! Người nên ráng sức sinh hoàng tử đi, sau đó mới có thể gặp được Hoàng Thượng.”

Băng nghe Cẩm Hồng nói như vậy, vừa đau đớn vừa tức giận thét chói tai:“Quân vô hí ngôn, Hoàng Thượng nói sao có thể không giữ lời! Không sinh! Ta không cần sinh! A……. đau quá…..!”  Đau quá, không biết đến khi nào đau đớn này mới có thể chấm dứt đây? Chỉ dựa vào một đám cung nữ không có kinh nghiệm bên cạnh thì nàng có thể thuận lợi sinh đứa nhỏ sao? Sinh một đã không dễ dàng gì rồi mà nàng lại là song sinh, nơi này điều kiện chữa bệnh lại kém, nàng có khi nào chết vì khó sinh?

“Đến đây, đến đây! Không phải sợ, ta vào cùng với nàng!” Tào Hãn nghiêm mặt nhìn đám ngự y: “Còn thất thần làm cái gì? Còn không mau nghĩ cách giảm bớt đau đớn cho hoàng hậu,nếu trong vòng một nén nhang mà còn không sinh được, trẫm nhất định hỏi tội các ngươi!”

“Người còn đứng đó mà thưởng thức! Làm sao mà có thể sinh nhanh thế được? Còn không mau tiến vào!” Băng thở phì phò cắt lời của hắn. Hắn tưởng nàng là gà mái đẻ trứng sao? Còn hạn định thời gian……

“Nương nương sao có thể ra lệnh Hoàng Thượng đi vào……” Băng sắc mặt đỏ hồng lấm tấm đầy mồ hôi, bà cố lâu cho sạch, chỉ thấy trướng màn bị nhấc lên, Tào Hãn đã nhanh chân tiến vào trong tẩm điện vội nói: “Hoàng Thượng, nương nương mạnh khỏe, thỉnh người……” Trời ạ! Hoàng Thượng sao thần sắc lại kinh hoảng như thế….

“Trẫm ngồi ngay trên đầu giường, các ngươi không cần quản nhiều.” Nói xong ngồi ngay xuống đầu giường, bàn tay to nắm lấy cánh tay trong suốt như bạch ngọc của nàng nghiêm mặt nhìn nàng nói:“Nàng yên tâm, ta đã hứa là sẽ nắm tay nàng, bảo vệ nàng, sẽ không sao, nàng đừng sợ…”

“Thiếp không sợ……” Người sợ e rằng chính là hắn đi? Nếu không phải cơn đau cứ thế hành hạ nàng thì nàng đã cười nhạo hắn rồi. Đường đường là một đế vương thế  mà nhìn thấy nữ nhân sinh con mà bị doạ đến mặt trắng toát: “Hãn, tay chàng không cần nắm chặt đến vậy!” Hắn hình như lo lắng hơn nàng nhiều, điều này làm nàng tự tin hơn so lúc nói chuyện với Cẩn Vương, hắn nhất định là yêu nàng!

Tào Hãn hít sâu lấy hết ý trí quyết tâm, cuối cùng cũng định thần bình tĩnh hơn, ôm lấy đầu Băng đặt lên đùi hắn, nắm chặt lấy tay nàng thêm nữa như thể truyền thêm sức mạnh cho nàng.

Trong miệng bắt đầu khô dần, dưới chân máu hồng nhợt (nước ối) vẫn không ngừng chảy ra làm ướt hết cả váy áo nàng, đau đớn cứ thế kéo đến thêm từng trận kịch liệt, Băng sức đã kiệt mà đứa nhỏ vẫn chưa có đi ra….

“Vì sao còn không sinh được? Vì sao còn không sinh được?” Tào Hãn không biết đã hỏi câu đó bao nhiêu lần. Sớm biết như thế thì hắn không cần cái gì là người thừa tự, cái gì là hậu thế! Nàng vì thế cũng không phải chịu vất vả đau khổ đến vậy….

Băng thấy tinh thần hắn càng lúc càng hốt hoảng như vậy, ngược lại còn an ủi hắn: “ Nhất định sinh được, nhất định được!” Có hắn ở bên an ủi, nàng nhất định tin mình làm được, nàng còn muốn cùng hắn ngày ngày đi ngắm  mặt trời lặn, bất luận kẻ nào cũng đừng mong ngăn cản nàng!

Nàng và hắn cứ thế cùng cứng rắn chịu đựng, nhìn nhau  đầy tin tưởng vài hứa hẹn.

“Chàng đều biết thiếp định nói gì phải không?”

“Uhm……”

“Vậy chàng còn đối sử với thiếp như trước không?”

“Uhm, vẫn như trước, không bao giờ thay đổi!”

“Cám ơn chàng, gặp chàng quả nhiên là hạnh phúc lớn nhất đời thiếp.”

“Ta cũng vậy!”

Đám nô tài đứng đó thấy đế hậu nói chuyện mà không hiểu gì hết, cũng không dám lên tiếng phá ngang, vì họ biết lúc này trong mắt đế hậu chỉ có đối phương mà thôi.

Sắc trời dần chuyển, hoàng tử vẫn chưa có chào đời, hoàng hậu thì đã kiệt sức, ngự y hình như cũng nói là khó sinh, Cẩm Hồng, Linh Nhi  bất an nhìn nhau, chỉ sợ nếu cứ kéo dài như vậy thì hoàng hậu nương nương lành ít dữ nhiều! Vào lúc trời sáng hẳn, ngự y kê thêm một bát thuốc bổ đưa lên,Băng cả người vô lực sau khi uống bát thuốc đó vào mới thấy có chút khí lực, lại thêm một trận cực hạn đau đớn kiến toàn thân nàng run lên kêu la thảm thiết, lấy hết sức rặn hình như cảm thấy có cái gì đó ấm áp vừa ra khỏi cơ thể mình, mang đi toàn bộ khí lực, cũng làm cho đau đớn của nàng giảm bớt nhiều đi.

“Sinh! Sinh rồi! Là một tiểu công chúa!” Các cung nữ trong tẩm điện cùng nhau kêu lên hân hoan.

“Nữ nhi của chúng ta sinh rồi!” Tào Hãn vui  mừng rõ nét trên mặt, cầm khăn lụa lau đi mồ hôi trên trán Băng, hoàn toàn quên mất lời ngự y nói là nàng mang song thai.

Oa oa tiếng trẻ con khóc nỉ non vang lên, Băng vừa mới thả lỏng lập tức nhíu mày lên, trong bụng lại đau đớn nổi lên từng đợt, nói như đứt hơi:“Còn có một……”

Tào Hãn sắc mặt lại là biến đổi, ngự y lúc trước bảo nàng mang song thai, hắn nhất thời vui mừng mà quên mất, thấy nàng đã mệt mỏi đến cực điểm, tất nhiên lòng hắn cũng đau đến vạn phần. Cũng may lần này thuận lợi, không lâu sau đứa nhỏ thứ hai đã được sinh ra.Băng như trút được gánh nặng mệt mỏi đi vào giấc ngủ, thậm chí chưa kịp nhìn hai cục cưng bảo bối lấy một lần.

“Hoàng Thượng, là một tiểu hoàng tử! Long phượng song sinh chính là điềm lành a!” Cẩm Hồng vui mừng nói.

Mọi người đều tranh nhau đến xem tiểu hoàng tử, Tào Hãn tâm trí vẫn nặng nề ở bên người Băng như cũ, thấy từ người nàng máu đỏ tươi cứ thế không ngừng chảy ra thấy mà ghê  sợ, làm hắn bất giác linh cảm có chuyện chẳng lành.

“A……!” Cẩm Hồng xoay mình một tiếng thét lên kinh hãi,“Băng huyết…… Nương nương băng huyết!”

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: