Chí tôn phế hậu chương 57-p4

8 Th4

Kim quang các

Không khí ứ đọng mà nặng nề, Tào Hãn hạ bút viết thánh chỉ, sau đó lấy ấn ngọc tỷ ra đóng lên đó, tự tay viết thánh chỉ chứng tỏ đây là một mật hàm vô cùng quan trọng, Lâm Diễm và Tô Trản bình tĩnh ngồi chờ trong các đều cảm giác đây là một chuyện không mấy được tốt lành.

“Hoàng Thượng……” Thấy Tào Hãn ngừng bút, Lâm Diễm chần chờ mở miệng, hắn không rõ hoàng thượng vì sao không ở cùng với Nghiên Nhi trong giờ khắc sinh tử này mà lại triệu bọn hắn đến Kim Quang  các này để làm các gì, với lại mật hàm hoàng thượng vừa viết là có ý gì?

“Vân Sở, Tô Trản, các ngươi phải nhớ kỹ, đạo thánh chỉ này chỉ được mở khi nào có hai ngươi và Chu Cẩm Tú (Tú Nhi) ở cùng một chỗ, việc này tạm thời không thể truyền ra ngoài, các ngươi đi đi!”Tào Hãn dứt lời liền đứng dậy rời đi.

“Hoàng Thượng, vì sao khi thánh chỉ này chỉ được mở khi có đầy đủ cả ba người chúng thần?”Tô Trản thắc mắc định hỏi Tào Hãn câu này nhưng nhìn ánh mắt loé lửa của Lâm Diễm thì biết hắn không nên mở mồn hỏi hoàng thượng về mật chỉ đó.Hoàng thượng vì sao lại không chịu nói nội dung mật chỉ mà bắt buộc phải có cả người mới được mở.

“Khi nào thời cơ đến, các ngươi tự nhiên sẽ biết.” Tào Hãn đi đến gần cửa điện, ánh trăng chiếu làm kéo dài cái bong của hắn tựa như một phiến băng cô độc.

“Hừ! Hoàng Thượng nói vậy là có ý gì?”Tô Trản bộ dạng khó hiểu nhìn về phía Lâm Diễm hỏi.

“Ta cũng không biết nói gì……” Cái gì mà khi thời cơ đến thì bọn họ sẽ biết? Quả nhiên là tâm ý chí tôn khó dò.

“Ngươi nói xem có phải hoàng thượng tận mắt chứng kiến thương thế hoàng hậu nương nương nghiêm trọng không qua khỏi nên thương tâm quá độ, tâm trí hỗn loạn, đâm ra hồ đồ?” Tô Trản nói một mạch suy nghĩ trong lòng hắn như thể rất hoang mang lo lắng cho đại cục.

“Đừng nói bậy, Hoàng Thượng sao lại có thể vì một nữ nhân mà tâm trí rối loạn!” Sẽ không sao?Nhìn bộ dáng kia của hắn thì ai biết được trong lòng hắn trời long đất nở ra sao? ….Với lại hắn cũng đâu phải là người thường?

“…… Nói cũng đúng!” Tô Trản dễ dàng liền tin vào lời Lâm Diễm nói, lại hỏi,“Vậy ngươi có biết thời cơ mà hoàng thượng nói khi nào thì đến?”

“Không biết, ngươi hỏi nhiều cái gì, chúng ta chỉ cần tuân chỉ làm việc là được, các việc khác không cần bận tâm.”Lâm Diễm bị Tô Trản liên tục đặt các câu hỏi phiền toái tránh không khỏi khó chịu ăn nói cứng rắn, Tô Trản này luôn vô tâm vô ý, tính cách cũng không thích vòng vo, nếu mà đã muố biết gì thì cứ hỏi cho ra đến cùng khó tránh khỏi làm người ta cảm thấy bực mình.

“Nói cũng đúng, chúng ta là thần tử sao có thể nắm được tâm trí của hoàng thượng, dù sao khi thời cơ đến, chúng ta không biết là có nhận biết được không?” Tô Trản nhức đầu, tâm tư hắn vốn đơn giản nên gặp phải chuyện mà có ẩn ý thì liền thấy nhức đầu, những lời hắn nói ra vốn không cần suy nghĩ quá lâu.

“Đợi.” Lâm Diễm gật gật đầu, trong lòng không lúc nào không nghĩ đến thời điểm mà hoàng thượng nói, cái thời cơ đó khi nào thì đến? Với lại thái độ bình tĩnh của hắn cũng thật là khác thường….

Đột nhiên, Lâm Diễm đứng ngẩn người ra giống như bị điểm trúng huyệt đạo không nhúc nhích nổi vì trong lòng hắn chợt nghĩ đến một chuyện mà cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Hắn có phải là nói đến lúc…. Nếu mà hắn đoán đúng thì thánh chỉ kia chẳng phải là di chỉ hay sao?

“Vân sở, ngươi làm sao vậy?” Tô Trản khó hiểu  nhìn bộ dạng bất động của Lâm Diễm, đến gần hắn đẩy nhẹ hắn một phen.

“Không có việc gì……”

“Không có việc gì thì liền về nghỉ ngơi đi! Năm nay lễ  hội vu thủy cũng thật quá là ầm ĩ rồi……”

Ở tại Lục hiên bọn người Cẩm Hồng vừa mới đám chìm trong vui sướng vì Hoàng thượng phục vị cho tiểu thư, không ngờ thích khách lại đột kích, hoàng hậu nương nương vì muốn đỡ kiếm cho hoàng thượng mà bị trọng thương, tim tức lan truyền đến như sét đánh giữa trời quang, toàn bộ mọi người đều sững sờ, muốn đi hỏi thăm xem tin tức đó có là thật không thì thấy toàn bộ sơn trang nghỉ đã bị giới nghiêm, bất luận kẻ nào cũng không thể tùy ý đi lại, mọi người chỉ còn biết ngồi chờ đợi. Ai ngờ không lâu sau hoàng thượng đem nương nương về Lục hiên rồi vội vàng rời đến Kim quang các. Nương nương thương thế rất nặng, các ngự y không ai dám tự ý rút kiếm ra khỏi ngực người, tính mạng nương nương lúc này như ngàn cân treo sợi tóc.  Đúng lúc này đội thị vệ tuần tra lại đột nhiên đem Linh Nhi đang bất tỉnh nhân sự trở về, nói là nàng nằm ở gần nhà thông nước, hình như là bị điểm huyệt ngủ. Thật không thể hiểu vì sao một ngày vui vẻ như vậy lại kết thúc một cách sóng gió đến vậy!

Tào Hãn vừa mới bước vào bên trong Lục Hiên liền đứng ngây người nhìn vào người đang được thi vệ đưa về liền hỏi:” Nàng ta vì sao lại ở đây?” Rõ rang lúc trước chính mắt hắn thấy nàng ta bị một nhát kiếm đâm vào ngực và bị kiếm hắn xoẹt qua cổ rồi mà vậy mà lúc này lại xuất hiện ở đây không bị thương tổn bất kỳ chỗ nào?

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, có thị vệ phát hiện Linh Nhi nằm bất tỉnh ở nhà thông nước, hình như là bị  điểm huyệt ngủ, vừa mới được các thị vệ đi tuần đưa về….. Hoàng Thượng, Linh Nhi không phải là theo hầu nương nương ra đại điện dự tiệc sao? Sao có thể nằm ở nhà thông nước…..”

Cẩm Hồng lau lau nước mắt nơi khoé mắt, trộm dò xét sắc mặt hoàng thượng, khó hiểu nhìn vẻ mặt Hoàng Thượng vì sao thấy Linh Nhi lại cảm thấy người nhìn nàng ta với  ánh mắt chứa đầy hận thù như vậy.

Tào Hãn nhanh chóng hiểu ra toàn bộ sự việc, nếu lúc này Linh Nhi  ở đây là Linh Nhi thật thì người theo hầu Nhược Nghiên ra  đại điện nhất định là một kẻ khác, người này đã sớm thâm nhập vào sơn trang nghỉ mát, sau đó hoá trang khuôn mặt thành khuôn mặt giống hệt với Linh Nhi để đi theo hầu Nhược Nghiên mong tìm cơ hội ám sát!

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: