Chí tôn phế hậu chương 57-p2

5 Th4

Nhưng mà động thủ không phải là Thái phi và Vãn tình thì là ai đã đâm xuyên hầu thích khách, trái tim của nàng cơ hồ loạn nhịp như thể lúc nãy quên hô hấp…

Linh nhi…… Dĩ nhiên là Linh nhi!

Đến lúc này nàng mới để ý đến chỗ Linh Nhi  đứng hiện tại rất tốt cho việc đánh lén, nàng đứng rất gần Hãn, khoảng cách chỉ tầm 5 bước chân, mà động tác của nàng thật sự rất lão luyện……Người này thật là Linh Nhi sao?

Không! Nàng thét lên chói tai nhắc nhở Tào Hãn, nhưng mà cổ nàng không thể phát ra tiếng được, nhưng mà thân thể của nàng như ý thức được nguy hiểm liền lao về phía mũi kiếm của Linh Nhi vọt lên, được ăn cả, ngã về không, dốc hết toàn lực, trong đầu lúc này chỉ có duy nhất một ý niệm đó là đừng cho Hãn chết!

Nhưng mà có người nào đó còn nhanh hơn nàng, Băng thậm chí không có thời gian quay đầu lại nhìn xem ai vừa hạ độc thủ với nàng, toàn thân lao về phía trước, người đó cũng dốc hết sức đâm một mũi kiếm thật mạnh về phía nàng…..

Mũi kiếm lạnh như băng đâm vào ngực trái của nàng, dĩ nhiên là trùng hợp với chỗ viên đạn bắn vào lúc trước, nhưng mà lần này không phải là tự nguyện mà nàng bị hãm hại, sự trùng hợp này đối với nàng mà nói không quan trọng mà lúc này nàng thật sự rơi vào bi quan là lần này nàng thật sự phải chết, không có cơ hội sống nữa rồi….Chẳng lẽ tình yêu của nàng đều phải kết thúc bằng bi kịch như vậy sao?

Nàng quả nhiên không có thiên mệnh được hưởng hạnh phúc a!

Bên tai truyền đến  tiếng gào thống thiết của Tào Hãn, nhưng mà nàng không còn ý thức được tiếng gào vì sao hắn lại thống khổ đến vậy.Hắn trúng kiếm sao? Bị thương sao?

Mất máu nhiều làm cho nàng tầm mắt mơ hồ, đối với vẻ mặt khiếp sợ của Linh Nhi, hơi thở mong manh hỏi nàng ấy:“Ngươi…… Là…… Ai?” Nàng tuyệt đối không phải là Linh Nhi, nhưng mà giờ này óc hối hận cũng quá muộn, nàng đã phải trả một cái giá quá đắt.

Nàng không có cơ hội nghe kẻ đóng giả “Linh nhi” trả lời, bởi vì nàng đột nhiên mở bừng hai mắt, cúi đầu nhìn về phía ngực thấy vét máu loang càng lúc càng lớn, một mũi kiếm vừa  xuyên qua, chân chậm chạm quay đầu lại nhìn người đâm chỉ nói được câu:“Ngươi……”  thì liền gục xuống không  có cơ hội nói tiếp vì kiếm của Tào Hãn xoẹt qua cổ nàng, máu từ đó chảy ra không ngừng, phun cả lên mặt của Băng, làm cho trước mắt nàng chỉ còn một mảng đỏ tươi chết chóc.

Băng xiết chặ trong tay một mảnh giấy gì đó, nàng không biết đó là cái gì, cũng không biết vì sao người giả danh Linh Nhi này lại nhìn nàng một cách ai oán như muốn giao phó cho nàng gì đó, cái này đối với nàng ta nhất định là vật vô cùng quan trọng. Nhưng mà nàng giờ đây cũng sắp thành người chết, nàng ta vì sao lại giao cho nàng kia chứ?Bên trong này ruốt cục chứa đựng cái gì.

Không cho nàng có cơ hội suy nghĩ, cả thân mình vì mất máu mà rét run lên từng hồi được vòng tay ấm áp quen thuộc ôm thật sâu trong lòng.

“Nhược Nghiên!” Tào Hãn nhanh tay ôm chặt lấy Băng, tay điểm huyệt mấy chỗ trước ngực nàng để ngăn không cho máu trào ra quá nhanh.

199438_503206776379083_1534066248_n

Băng có thể nghe thấy giọng nói của hắn nghẹn ngào nhưng mà đây chính là số phận của nàng. Nàng vốn đã rất cẩn thận, nhưng mà lại như cũ không thể tránh khỏi âm mưu đả kích ngầm từ mọi phía.

“Hãn…… Lạnh quá…… Lần này thiếp thật sự phải chết rồi…”Nàng nắm chặt tay hắn, muốn được hấp thụ thêm hơi ấm từ hắn nhưng mà cả người nàng như không con chút sức lực nào nữa rồi.

“Nhược Nghiên, ngươi sẽ không chết! Sẽ khôn đâuu! Ngự y –” Âm thanh của hắn cực kỳ bi ai giống như con sói ở cánh đồng bát ngát lạc đàn mà kêu gào tuyệt : “Vì sao muốn thay ta chắn kiếm, vì sao? Vì sao?”

Nàng nhìn hắn, hắn hiểu lầm, hắn nghĩ nàng rất cao thượng muốn chắn kiếm thay hắn, tuy lòng nàng không muốn nhưng mà vì muốn kêu hắn cẩn thận mà thành vật chắn mũi kiếm đó mà thôi….

Như vậy cũng tốt, khiến cho hắn hiểu lầm đi! Như vậy hắn sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể quên được nàng…

Nhưng ngẫm lại lại thấy thật đáng buồn, hắn khắc ghi trong tim chỉ có thể là người con gái mang tên Nhược Nghiên cứ  không phải là linh hồn mang tên Băng của nàng….

“Thích khách…… Đều giải quyết hết rồi sao?” Băng cố gắng chống chọi khẽ hỏi, trước mắt thế giới không như bình thường mà xiêu vẹo từng đợt, mê muội không rõ rang kiến nàng không thể không nhắm mắt lại.

“Đã giết hết được bọn chúng! Nhược Nghiên, đừng nói nữa, nàng cố gắng giữ sức, ngự y sắp tới rồi!” Nhìn mũi kiếm nhập vào ngực nàng, Tào Hãn tuyệt vọng, vết thươn nghiêm trọng như vậy thì đến nam tử hán khoẻ mạnh cũng không chịu nổi, vậy mà thân thể gầy yếu của nàng có thể chịu được chăng! Hắn sẽ lại mất đi nàng…… Vĩnh viễn mất đi nàng……

Hắn vừa mới khôi phục địa vị cho nàng mà! Phượng Tường cung hắn cũng đã cho người tu sửa thêm khang trang hơn trước, muốn làm cho nàng bất ngờ, ông trời sao có thể tàn nhẫn cướp nàng đi khỏi hắn kia chứ?

“Phải lưu lại một người sống….” Chỉ có lưu lại một người sống mới có thể tìm ra kẻ chủ mưu đứng đằng sau!   Bằng không cái chết của nàng thành ra vô ích rồi sao? Nàng thở hổn hển khẩu khí,“Sau này thiếp muốn người chính là cẩn thận một chút…. Còn nữa…… Phải làm tốt hoàng đế……”

Lời nói của nàng giống như lời trăn trối làm cho Tào Hãn tức giận, “ đừng có nói vậy….Trẫm là Thiên Tử,có trẫm thì có nàng,  Diêm Vương cũng đừng hòng mang nàng rời khỏi ta!”

Hắn ngữ khí cuồng vọng làm cho Băng thảm đạm nở nụ cười, Thiên Tử là như thế nào? Nếu thật sự Diêm Vương muốn mang nàng đi thì hắn có thể đuổi theo tới điện Diêm La cướp lại nàng không?

Tào Hãn không nhẫn tâm thấy khuôn mặt nàng dần trắng bệch ra, quay đầu điên cuồng hét lên,“Ngự y –”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: