Chí tôn phế hậu chương 49-p3

24 Th12

Buổi đem trên tửu lầu xa hao cạnh hồ liễu, gió đêm đem theo hương hoa nở rộ làm cho người thưởng thức rượu cảm thấy vô cùng thư thái. Tào Triệt một mình ngồi trong đó uống rượu, ánh trăng chiếu vào quần áo hắn từng lớp phiêu phiêu bay như thể vô cùng thư thái chờ đón tin tức một cách bình thản, bởi hắn biết hắn tính toán tuyệt đối không lầm.

Theo hồi báo, Vãn Tình quả nhiên không phụ kỳ vọng của hắn, câu nói đầu tiên khiến cho Vân Sở chú ý đến nàng…

Cũng khó trách, Nhược Nghiên đối với hắn chính là điểm yếu, đã vậy hắn lại cho Vãn tình nói lời nói của nàng ấy, một lời nói có thể làm cho hắn mờ đi lý trí, nhậm nhần nàng ấy thành người khá. Hắn tin Vãn tình có thể làm khơi lại dục vọng của hắn như hắn đối với Nhược Nghiên. Huống chi Vãn Tình xinh đẹp cũng cũng không thua cho nàng……

Lại uống thêm một chém rượu, ánh mắt hắn trở lên thâm trầm, vài năm trước vào lúc hoa nở rộ, trong bách hoa viên mọi người uống rượu bình hoa, nàng thì lại uống trà bình hoa, còn nói là không cần rượu cũng có thể làm say lòng người, tuy tính tình trẻ con cùng lời nói có vẻ ngang ngược, nhưng mà hắn cũng nhìn nàng một cách say mê…Tự hỏi nếu mà bây giờ lại nghe thấy một nữ tử nói lời như vậy, nhất định cũng sẽ làm cho hắn chú ý…

“Vương gia, chúng ta đã trở lại!”

Tiếng nói Du Du thanh thúy từ xa truyền đến, Tào Triệt thu lại tâm tình, nàng đã chạy đến gần hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ánh mắt trong sáng, trong tay đang cầm vài cái bao giấy,  xem ra vẻ mặt cho thấy nàng đang rất hưng phấn có phần khoái trá cộng vào .

“Hôm nay đi đâu chơi? Mua được cái gì tốt ?” Hắn cười hỏi, ánh mắt nhìn về phía Vãn Tình đang chậm rãi đi tới, thần sắc thản nhiên, hình như có ai oán.

“Chúng ta buổi chiều đi chơi hồ, buổi tối đi Vũ Trần lâu uống rượu Túy Nguyệt nhi, thật sự là rượu rất ngon! Sau đó lại đi dạo chợ đêm, thật không nghĩ tới chợ đêm náo nhiệt như vậy, ta mua thật nhiều đồ ăn ngon đây!”

“Tiểu nha đầu chỉ có biết ăn thôi!”

“Vương gia, Du Du ở lạicùng với người tán gẫu, ta có chút mệt, xin phép về phòng nghỉ ngơi trước .” Mệt không phải người mà mà tâm mệt nỏi, bởi vì dù nàng có cố gắng thế nào hắn cũng không chú ý đến nàng, nàng cuối cùng đối với hắn mà nói chỉ là một quân cờ, đi tới hay đi lui là do hắn quyết định,hơn nữa,khi cần thiết hắn có thể đem nàng ra làm vật hyy sinh…

Sớm biết là vậy, nhưng mà nàng vẫn cam tâm tình nguyện đem chính mình giao cho hắn, cho hắn sử dụng, vui vẻ chịu đựng, mong đến lúc nào đó hắn thương tiếc cho nàng một kết quả đẹp như mong đợi…

Mà nay đã bao nhiêu thời gian đã qua, trừ lúc hắn ra mệnh lệnh cho nàng thì cái gì nàng cũng không được hắn quan tâm, thậm chí nhìn Du Du bên hắn lúc này líu lo, nàng cũng cảm thấy vô cùng ghe tị với nàng ấy, nàng ấy có thể vô tư lại gần một nam nhân lạnh lùng đó mà nói nói chuyện vui vẻ….

Hối hận sao? Không, nàng dứt khoát không, vì hắn, nàng nguyện hy sinh kể cả sinh mạng của chính nàng…

“Nếu mệt mỏi, cũng nên đi nghỉ sớm đi ! Du Du ở lại cùng ta ngắm trăng có được không?”

“Được! Đêm khuya rồi, Tình tỷ tỷ nhanh đi nghỉ ngơi đi!” Du Du khoái trá đáp ứng.

“Vãn Tình cáo lui.” Úc Vãn Tình cô đơn xoay người, ảm đạm rời đi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: