chí tôn phế hậu chương 28-p4

17 Aug

Chương  28 cạm bẫy [4]

“Ngươi…… Buông ra!” Trước mắt bao người, vào ban ngày mà hắn dám có hành động như vậy với nàng, đã vậy lại còn kêu tên của nàng một cách âu yếm như vậy, chẳng lẽ hắn không sợ bọn thị vệ nhìn thấy sẽ bẩm báo lên Hoàng thượng?

Tú Nhi cái kia nha đầu chết tiệt kia còn ở lại trong đó làm gì! Tề Lệ cần nhất chính là thái y chứ không phải cần tiếng khóc của nàng ta! Thuốc cứu mạng nàng còn để trên người nàng ta, vì sao nàng ta không chịu cho nàng uống thuốc, thuận tiện can ngăn Cẩn Vương lại mà cứ ở lì đó.Nếu cứ như vậy thì rất dễ sẽ có nhiều hiểu lầm diễn ra.

“Nghiên nhi ngươi nói cái gì?” Lời nói của nàng hình như là vô nghĩa với hắn. Tào triệt vẫn như cũ làm ra bộ dáng như không có chuyện gì, gọi tên của nàng một cách âu yếm như cũ, làm ra vẻ như hắn và nàng rất thân mật vậy, giống như đấy là một thói quen bình thường từ lâu rồi.

Hành động thân mật của hắn với nàng làm cho tất cả bọn thị vệ bên ngoài khi nhìn thấy đều trố mắt ra nhìn, sắc mặt trắng ra như rất kinh ngạc, nhưng mà không có tên nào dám đứng ra nói. Hoàng thượng vốn rất yêu thương vị Hoàng đệ này, mọi người ai ai cũng biết, cho dù có yêu  quý đồ vật nào đến mấy, nhưng mà chỉ cần Cẩn Vương thích thì nhất định sẽ tặng ngay không cần suy nghĩ. Tề Thị này mặc dù được Hoàng thượng sủng ái, nhưng mà dù sao nàng ta cũng chỉ là phế hậu, Hoàng thượng sẽ không bao giờ vì nàng ta mà làm ảnh hưởng tới tình huynh đệ bao năm. Chính vì thế bọn nô tài thì có quyền gì mà can thiệp đây!

Băng tâm lý rất khó chịu, muốn kêu lên, hắn là cố ý! Tuyệt đối là cố ý! Hắn đã sớm biết sẽ có ngày này lên đã giăng lên một cái bẫy, và chỉ ngồi đây chờ nàng tự mình chui đầu vào. Bản thân nàng chính là con mồi, Tú Nhi chính là kẻ đồng loã với hắn. là nàng ngu ngốc tự mình rơi vào bẫy của hắn…

Trái tim của Băng liên tục quặn đau làm cho nàng vô lực phản kháng lại hành động quá đáng của Tào Triệt, bản thân nagf chỉ có thể giữ được tỉnh đã không phải dễ, hoàn toàn là dựa vào ý thức mà chống đỡ lại căn bệnh quái ác, nếu không thì với tình trạng như vậy thì nàng đã chìm vào hôn mê rồi. NHưng mà nếu nàng hôn mê đi thì rất bất lợi, không biết chuyện gì sẽ diễn ra với hắn nữa.

Thân thể nhẹ nhàng được đặt ở trong xe, cả người Băng run rẩy thành từng đợt, miễn cưỡng mở mắt ra, Cẩn vương  cả người đã vào hẳn trong xe, chiếm lấy hết ánh sáng, trên mặt của hắn vẫn nhu hoà cười với nàng làm cho cả người Băng phát lạnh…

“Tề Nhược Nghiên, ngươi nói nếu ta nói cho hoàng huynh biết, ngươi câu dẫn ta, hắn sẽ làm như thế nào?”

“Hoàng Thượng…… Sẽ không tin tưởng……” Băng cố gắng hô hấp, cố gắng chống lại với cơn đau và không gian tối ôm đang dần bao phủ lấy ý thức của nàng.

Hắn muốn trừ bỏ nàng, muốn mượn tay của hoàng đế trừ bỏ nàng! Tề Nhược Nghiên làm sao mà lại đắc tội với hắn, vì sao hắn trăm phương ngàn kế muốn làm cho nàng biến mất hoàn toàn……Việc này đối với hắn mà nói có lợi ích gì?

“Phải không?” Tào Triệt nhíu mày cười khẽ,“Có muốn thử xem hay không?”

“Không cần……” Hoàng Thượng coi trọng Cẩn vương, bản thân nàng không phải không biết, nàng không biết nàng có bao nhiêu phần thắng với hắn trong trò này nếu mà cá cược.

“Không cần? Ngươi đang sợ cái gì? vừa rồi không phải rất tự tin sao?” Cẩn vương cười với vẻ rất thâm hiểm, cả người hắn đã ở trong xe ngựa hoàn toàn làm ra vẻ như muốn làm chuyện ám muội với nàng, nhưng mà biểu hiện có phần giả dối.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: