chí tôn phế hậu chương 21-p2

11 Jul

Chương 21 mộng [2]

Vì sao rõ ràng có thể nhìn thấy thân thể của chính mình, vậy vì sao lại không sờ được?

“Cánh tay của ta đâu? Cơ thể của ta đâu? Đầu ta đâu?” Nàng liền la to liên tiếp như vậy, không phải hoảng sợ, nhưng mà hoàn cảnh lúc này khó có thể lý giải tâm trạng của nàng trong tình huống như này, cảm thấy cảm xúc như trồng chất, cấp bách như dồn con người ta phải tìm cho mình một lối ra trong một con đường không biết đường đi tiếp theo vậy.

 “Tề Nhược Nghiên! Ngươi ở nơi nào? Đi ra! Đi ra cho ta!” Băng cũng không biết chính mình hô bao lâu, nhưng bất luận nàng kêu to như thế nào, chung quanh lại một mảnh tĩnh mịch, Tề Nhược Nghiên cũng không có xuất hiện, hơn nữa ngay cả tiếng vang đều không có……

“Tề Nhược Nghiên! Ngươi đang làm cái quỷ gì, ta đếm tới ba, ngươi nếu không lập tức đi ra cho ta, đừng trách ta độc ác! Ngươi có biết ta là a không?Một…… Hai……” Trong giọng nói của nàng tràn ngập đe dọa, cùng sát khí.

“Ngươi là…… Sát thủ!” âm thanh có phần kiếp nhược thầm kín vang lên, giống như khoảng cách cũng không cách xa nàng lắm. “Ngươi biết? Ngươi nhận ra ta?” Băng rất là kinh ngạc, không nghĩ đối với không khí nói chuyện, nàng chậm lại nói,“Ngươi có thể hiện thân sao?”

“Có thể……” Một đám mây tối liền chuyển hoá ra một chút tuyệt sắc, thản nhiên là một bóng người,bề ngoài sầu bi, trắng nõn, thân thể chính là trần trụi, sợ hãi nhìn nàng, đều là nữ nhân nhưng Băng lại không thể không tán thưởng tạo hoá thần kỳ sao có thể tạo ra một nữ nhân xinh đẹp như vậy, là một nữ nhân tuyệt sắc, xuất thần thoát tục như tiên nữ trên trời.

“Ngươi có thể nói cho  ta biết chuyện gì đang xảy ra thế này?” Băng cũng không nhẫn lại hù dọa nàng, vẫy tay chỉ bốn phía,“Nơi này là chỗ nào?”

“Là tâm của ta…… Từng là nơi tràn ngập ánh mặt trời cùng tiếng cười cười, nay chỉ còn một mảnh hắc ám…… Thế sự như một giấc mộng, con người có phải lúc nào cũng được vô ưu….”

“Hiện tại không phải thời điểm làm thơ, xem ra ngươi thật sự không chết.” Cảm giác của nàng quả nhiên là đúng, linh hồn của Tề Nhược Nghiên thật sự còn tồn tại

“Hiện tại ngươi muốn làm gì? Có phải muốn trở lại thân thể của ngươi?” Nàng không nghĩ sẽ đem thân thể này trả lại cho của nàng, nàng tưởng hiện tại hẳn là trong lúc ngủ mơ cùng Tề Nhược Nghiên gặp gỡ.

“Tuy rằng ta không biết ngươi làm như thế nào chiếm cứ cơ thể của ta, nhưng đây là cơ thể của ta, bị ngươi chiếm lấy lâu như vậy, chẳng lẽ ngươi còn muốn chiếm lấy mãi sao?” Tề Nhược Nghiên hơi có thái độ tức giận nói nhưng bộ dáng lại điềm đạm đáng yêu,“Hơn nữa ngươi thực bất đồng,thế giới của ngươi với thế giới này hoàn toàn khác xa nhau….”

“Đáng chết! Ngươi có thể đọc ý nghĩ của ta? Ngươi đã thấy được bao nhiêu?” Xem nàng vẻ mặt mất tự nhiên, còn có phần sợ hãi lui lại vài bước, Băng nghiến răng nghiến lợi,“Ngươi……”

Nàng thấy toàn bộ tâm tư cùng ý nghĩ của mình bị phơi bày trước mắt kẻ khác như vậy, không có gì là bí mật, khó chịu, đáy mắt nàng lập tức nổi lên sát ý….

 “Ngươi giết không được ta.” Tề Nhược Nghiên đột nhiên trấn định xuống dưới, thậm chí lộ ra vẻ cười.

 “Kỳ thật, nếu ngươi thật sự thích thân thể này. Ta có thể đem tặng ngươi không tiếc”

Xác thực, hai cái linh hồn gặp nhau, nàng làm sao mà có thể giết được đâu.

 “Điều kiện.” Thiên hạ này không có cái gì là không có cái giá của nó, đạo lý này Băng đương nhiên biết.

“Băng tiểu thư quả nhiên không hổ là nữ trung hào kiệt, một khi đã như vậy ta cũng nên nói thẳng ra, phụ thân ta nay đã hồi kinh, chỉ cần ngươi có thể cứu hạ tính mạng của phụ thân ta, như vậy thân thể này vĩnh viễn thuộc về ngươi.”–

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: